Thanh Vân Đài – Chương 145

“Trung Châu?”

Hôm sau, Tạ Dung Dữ và Thanh Duy ngồi trong phòng ăn sáng, nghe nàng bảo ít hôm nữa phải đến Trung Châu thì lấy làm bất ngờ.

Thanh Duy gật đầu: “Sư phụ nói hai hôm nữa sẽ xuất phát, đi sớm về sớm.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 144

Đêm khuya tĩnh mịch, chung quanh yên ắng đến nỗi tưởng chừng côn trùng cũng ngừng kêu.

Thanh Duy ngơ ngác nhìn tròng mắt Nhạc Ngư Thất dần trở nên lạnh lẽo, chiếc áo chùng lay động dù trời chẳng nổi gió, một khắc sau, bóng dáng ông chợt biến mất. Đầu óc Thanh Duy ù lên, cơ thể phản ứng nhanh hơn suy nghĩ, lập tức nhảy lên mái nhà, hốt hoảng kêu to: “Sư phụ nghe con giải thích đã!”

Nhạc Ngư Thất đứng trên mái nhà, “Ngủ chung với nhau rồi thì còn giải thích cái gì hả?”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 143

Tạ Dung Dữ nói xong, Doãn Uyển nhỏ giọng đáp: “Vương gia quả thông minh, dân nữ… chính là Sấu Thạch. Người đã gửi tranh ở Thuận An Các ngày trước chính là dân nữ, lần này, cũng chính dân nữ đã đem bức n vũ tứ cảnh đồ và tranh của Nhị ca đến Thuận An Các. Ông chủ Trịnh không biết chuyện, tưởng tất cả số tranh đó là do Nhị ca vẽ, cho nên hôm bị mất tranh, ông chủ Trịnh mới nghe theo lời khuyên của huynh ấy. Vương gia, Nhị ca của dân nữ không biết chuyện gì hết, huynh ấy là người rất tốt, mong vương gia tha cho huynh ấy, kẻo hàm oan nhầm người.”

Tạ Dung Dữ lại nói: “Chuyện này cứ từ từ. Nếu ta đoán không sai, ắt hẳn Doãn Tứ cô nương có quan hệ mật thiết với thầy Thẩm nọ?”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 142

Doãn Uyển nghe y gọi mình là “Sấu Thạch” thì biến sắc.

Đêm khuya gió lặng, xung quanh yên tĩnh tới nỗi có thể nghe được tiếng kim rơi, một khắc sau, Nhạc Ngư Thất đột ngột cử động, thân hình ông y hệt bóng ma, năm ngón tay khép lại thành lưỡi đao, bổ thẳng vào mặt Tạ Dung Dữ.

Tạ Dung Dữ cứ ngỡ người này sẽ không có ác ý với mình, ai dè hắn ta đột nhiên ra tay, y lập tức lùi về phía sau, không đánh trả mà nghiêng người né tránh.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 141

Khi chấm hết một bài nghị chương cũng là lúc ngoài nhà đã tối. Lúc Chương Đình viết sách luận, toán người hầu không ai dám quấy nhiễu, đợi hắn dừng bút thì một tùy tùng mới đẩy cửa vào bẩm: “Công tử, đã chuẩn bị xong cơm tối rồi ạ.”

Lâu lắm rồi Chương Đình mới viết được một bản nghị chương ưng ý, hắn đợi mực khô rồi cẩn thận cất vào hộp, giao cho tùy tùng, “Sáng mai giúp ta đưa cho Vong Trần, nói là nhờ y nhận xét hộ.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 140

Quả là trùng hợp!

Mọi người không khỏi thầm than.

Bọn họ đang ở tạm tại Quy Ninh Trang, mà Doãn Nhị thiếu gia của Quy Ninh Trang lại chính là Sấu Thạch họ muốn tìm.

Tạ Dung Dữ hỏi Chương Lộc Chi: “Ngươi có điều tra được gì về người thầy đã dạy vẽ cho Doãn Trì không?”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 139

“Ý của Ngu hầu là,” Kỳ Minh ngạc nhiên, “Nếu Khuyết danh chính là Sấu Thạch, như vậy tối qua Sấu Thạch cũng có mặt tại Thuận An Các?”

Tạ Dung Dữ nói: “Hiện giờ vẫn chưa thể chắc chắn.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 138

Thanh Duy nghiêm túc gật đầu.

Nàng nhớ lại những câu mà Nhạc Ngư Thất đã hỏi trong mơ.

“Con có chắc sau này hắn ta sẽ đường hoàng cưới con không?”

Quan nhân đã nói rồi, nàng chính là vương phi của y.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 137

“Lại đây! Nấp cái gì mà nấp?”

Trong rừng vang vọng tiếng quát lớn.

“Bơi sướng lắm phải không? Sao không bơi thêm mấy dặm nữa, bơi quách ra biển luôn đi?”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 136

Tạ Dung Dữ quay mặt sang, ra là hai anh em Doãn Trì Doãn Uyển, “Hai người cũng đến hội thi họa à.”

Doãn Trì đáp: “Thảo dân là họa sĩ của Thuận An Các, tối nay…” Hắn lôi ra quyển sách ở hội thi họa, toan vượt mặt Kỳ Minh muốn chỉ cho Tạ Dung Dữ xem, Tạ Dung Dữ thấy thế, ra hiệu Kỳ Minh nhường đường, “Tối nay thảo dân gặp may, có tranh được khách quý để mắt nên giờ đang đợi tính tiền.”

(more…)