Đôi lần gặp gỡ

Đôi Lần Gặp, Lỡ Bén Duyên – Chương 119

Cũng ngày đó ở An phủ lại trái ngược hoàn toàn với tình cảnh của An Nhược Thần, bọn họ vui mừng không thôi, giết heo bày rượu dâng hương lễ tạ, bởi vì rốt cuộc An Chi Phủ và Đoàn Thị đã được thả ra về lại phủ.

Đàm Thị bận rộn chuẩn bị cả một buổi sáng, chuẩn bị kiệu đi đón người, lại nghênh đợi An Chi Phủ tắm táp thay y phục dâng hương ăn chay bái phật cầu khấn trừ tà, vân vân. Trên dưới toàn phủ xoay quanh miết, các phòng vây quanh An Chi Phủ ân cần hỏi han, đua nhau tỏ vẻ quan tâm, An gia náo nhiệt như dịp lễ tết vậy.

Còn Đoàn Thị sau khi trở về thì bị nhốt trong viện tử, chỉ có hai bà tử đến đổ nước lau người thay y phục đồ ăn cho bà ta. Mà có vẻ như Đoàn Thị cũng chẳng để ý gì, không ồn ào không làm khó, bảo bà ta làm gì thì bà ta làm theo. Đàm Thị thấy thế cũng tốt, đỡ phiền hà.

Tâm tình của An Chi Phủ rất tốt, không chỉ vì cuối cùng đã rời khỏi nơi lao ngục quỷ quái kia, mà là vì Tiền Thế Tân rất chiếu cố ông ta. Mấy ngày qua Tiền Thế Tân có vào ngục thăm, còn chuẩn bị một phòng giam đơn cho ông ta, lại có đồ ngon nước sạch, còn dặn dò cai ngục cho phép bất cứ ai có thể tùy tiện vào thăm An Chi Phủ. Hôm qua Tiền Thế Tân cố ý vào ngục nói với ông ta: “Ta đã nói chuyện với thái thú đại nhân rồi, ngày mai sẽ để ngươi ra ngoài.”

Đúng như dự đoán, sáng sớm hôm sau cai ngục đi tới gọi An Chi Phủ, dặn ông chuẩn bị sẵn sàng, đã làm xong văn thư các kiểu rồi, không hề làm khó chút nào, để ông và Đoàn Thị cùng về phủ.

Cứ như thế, An Chi Phủ có cảm giác trong họa có may, Tiền Bùi gài bẫy ông ta, nhưng đổi lại là Tiền Thế Tân áy náy bù đắp, thế cũng tốt. Nói thế nào đi chăng nữa, Tiền Thế Tân mới là quan lão gia, được hắn chăm sóc, cũng coi như là thái thú đại nhân chiếu cố. Nhìn xem, lúc này Tiền đại nhân sắp đặt thế này thế nọ, cai ngục cũng nghe theo hắn, có thể thấy là thái thú đại nhân đã đồng ý, nể mặt Tiền Thế Tân. Lúc trước An Chi Phủ không dám nịnh nọt lấy lòng Tiền Thế Tân là vì lo khiến Tiền Bùi không thoải mái. Giờ chuyện này lại không đắc tội với Tiền Bùi, cũng không phải bám víu vào Tiền Thế Tân, hai bên đều tốt, đúng thật là không tệ.

An Chi Phủ nghĩ như vậy, đúng là được an ủi không ít. Ông ta về nhà ăn một bữa no nê uống cho thỏa thích, cộng thêm được thiếp nô hầu hạ, bỗng nhiên lấy được oai phong không ít. Nhìn ai cũng thuận mắt hơn, nhất là Đàm Thị, thời gian này đã vất vả khổ cực rồi, có công lo việc nhà. An Chi Phủ nóng lòng, ngay trước mặt mọi người tuyên bố sẽ phù chính Đàm Thị, để quản sự An Bình đi lo liệu, buổi tối cả nhà cùng ăn chung bữa cơm vui mừng, coi như đã định chuyện này rồi. Viện tử phòng nhì cũng dọn dẹp đi, cho ra dáng có chuyện vui. Không cần phải chuyển viện tử, a hoàn người ở trong viện tử phòng nhì đều được thưởng tiền mừng.

Đàm Thị mừng rỡ khôn xiết, kích động tới mức suýt đổ lệ, bà tự thấy mấy năm qua mình đã nhẫn nhục mang nặng, lại dốc hết toàn lực cho cái nhà này, cuối cùng hôm nay cũng được hồi báo, thật đúng là thỏa mãn mong muốn. Tiết Thị phòng ba và Liêu Thị phòng năm không cam lòng, nghiến răng nghiến lợi cũng ngoài mặt vẫn ra vẻ vui mừng, tiến lên trước nói chúc mừng. An Nhược Hi, An Vinh Quý cũng rất vui cho mẫu thân. Một nhà cười đùa vui mừng náo nhiệt.

Tiết Thị nắm lấy thời cơ này, nói với An Chi Phủ: “Lão gia, hôm trước thiếp nhận được thư của biểu thúc, nói nhị công tử của một lương hành trong huyện bọn họ đã mười sáu rồi, trong nhà đang chuẩn bị hôn sự. Lão bản lương hành kia họ Đỗ, nhà có hai công tử hai cô nương. Đại công tử đã thành hôn, đến nơi khác lập môn hộ, làm mua bán ở ngoài thành, tiếng tăm nổi danh cả nước. Lương hành của Đỗ lão bản là lớn nhất trong huyện bọn họ, tương lai mấy cửa hàng lương thực ấy đều giao lại cho nhị công tử ca. Gia cảnh Đỗ gia sung túc, đối nhân xử thế rất nhã nhặn, tướng mạo của nhị công tử cũng rất đoan chính, phong độ nhanh nhẹn. Biểu thúc thiếp nói, đó là một nhà rất tốt, thúc ấy cảm thấy nhị công tử với Lan Nhi nhà ta rất xứng đôi, thế nên mới viết thư đến, hỏi xem An gia chúng ta là định thế nào.”

Tiết Thị vừa nói vừa nhìn vẻ mặt của An Chi Phủ, lại tiếp: “Lan Nhi cũng đã mười lăm rồi, cũng đã tới lúc hứa gả cho người ta. Đỗ gia này thích hợp như thế, thiếp tính có thể đưa bà tử đến nhìn xem sao, nếu thật không tệ thì sẽ trò chuyện với nhau. Ý lão gia thế nào?”

Cả nhà đều im lặng hẳn, An Nhược Lan cúi thấp đầu, dáng vẻ thẹn thùng.

An Chi Phủ hỏi: “Là biểu thúc của nàng ở huyện Kỳ ấy à?”

“Đúng vậy đó.” Tiết Thị vội nói: “Đỗ gia huyện Kỳ, biểu thúc nơi cửa hàng lương thực rất lớn, ở các huyện trấn xung quanh đều có chi nhánh, còn có rất nhiều đất nữa, bên dưới nuôi khá nhiều nông hộ. Đỗ lão bản là người hào phóng, chắc chắn sẽ không thiếu chuyện sính lễ đâu. Biểu thúc của thiếp cũng có chút giao tình với Đỗ lão bản, nên lúc này mới nhắc tới chuyện này.”

Tâm trạng của An Chi Phủ đang rất tốt, lại nghe nói gia cảnh đối phương dễ mua bán vượng, còn là một địa chủ, nhất thời hai mắt sáng lên. Đúng là chuyện này không tệ tí nào.

Tiết Thị vội bảo: “Vậy thiếp sẽ nhờ người đưa tin về cho biểu thúc, nhờ thúc ấy bàn tiếp chuyện này. Lát nữa thiếp cũng sẽ tìm bà mai đi một chuyến.” Cả gương mặt không giấu được vẻ vui mừng.

Đàm Thị thầm liếc bà ta, rất không thích Tiết Thị cướp tình thế. Còn nói gì mà “cũng” tìm bà mai chứ, định tham gia náo nhiệt chọc người ta ấm ức à.

An Nhược Hi nhìn An Nhược Lan, muội ấy đang quay đầu nhìn sang mẫu thân, hai mẹ con cùng nhìn nhau mỉm cười. Trong lòng An Nhược Hi khá khó chịu. Nàng biết, biểu thúc ở huyện Kỳ gì đó với tam di nương nào có thân thiết như thế, lúc tết cũng không thấy đến bao giờ, có khi ngay cả năm nay An Nhược Lan mấy tuổi ông ta cũng không biết nữa là. Trong huyện bọn họ nhà ai chuẩn bị đính hôn chuẩn bị thế nào, nhất định là có người kính nhờ mới đi giúp chuyện này.

Thì ra tam di nương cứ im lặng không lên tiếng, là đang âm thầm chuẩn bị cho tam muội. Muội ấy cũng biết phải gả đến ngoài quận, hơn nữa còn tìm được một người tốt.

An Nhược Hi cúi đầu, siết chặt vạt áo của mình, trong đầu lại hiện lên gương mặt của Tiết Tự Nhiên. Nếu như, nàng có thể gả cho Tiết công tử thì tốt quá.

“Chuyện ở Tiết gia thế nào rồi?”

Tiếng lòng của An Nhược Hi như bị nghe lén, nàng sợ hết hồn. Ngẩng đầu lên nhìn, thì ra An Chi Phủ đang hỏi Đàm Thị.

Đàm Thị đáp: “Hôm trước thiếp mới gặp mặt Tiết phu nhân, bà ấy bảo để về thương lượng với Tiết lão gia đã. Hai ngày nay mải bận chuyện của lão gia nên chưa rảnh hỏi thăm. Hơn nữa thiếp nghĩ, cũng không thể tỏ ra là chúng ta sốt sắng được, nếu không đến lúc đó lại bị họ gây khó dễ không chừng. Nhưng lão gia yên tâm, thiếp đã đút lói bà mối Trần, dặn nàng ta để ý Tiết phu nhân, nàng ta là chân chạy tìm hôn sự cho Tiết phu nhân, sẽ nhìn cơ hội hỏi thăm giúp chúng ta, nếu có phong thanh động tĩnh gì, sẽ đến nói với thiếp.”

An Chi Phủ nghe xong thì không hỏi nữa, trái lại rất hứng thú với Đỗ gia huyện Kỳ, thế là hỏi thêm Tiết thị mấy câu, lại dặn dò An Bình dẫn bà mối đi một chuyến, hỏi thăm chuyện này cho ra nhẽ. Chuyện làm thế nào, muốn điều kiện gì, ông ta đều dặn dò cẩn thận.

Tiết Thị cười tít mắt, luôn miệng vâng dạ tất cả mọi chuyện, đầu An Nhược Lan càng cúi thấp, cũng chẳng giấu được nụ cười bên khóe miệng.

Đàm Thị không nhìn nổi bộ dạng của các nàng, hận tới mức nghiến răng ken két, niềm vui vì được phù chính đã bị phòng ba tới phá vơi bớt đi phân nửa. Đêm đó ăn cơm xong, đồng thời cũng hoàn thành cấp bậc phép tắc chính thất, Đàm Thị tìm người gọi bà mối Trần đến.

Bà mối Trần vừa tới đã nói: “Ôi chao, tôi đang định sáng sớm mai tới viếng thăm phu nhân đây.”

Đàm Thị cười nói: “Cũng không phải gấp gáp gì, chỉ là hôm nay trong nhà có chuyện vui, có chút quà lễ với điểm tâm, nên giữ lại một phần cho Trần ma ma.”

Bà mối Trần tự biết rõ, đầu tiên là thổi phồng Đàm Thị một phen rồi mới nói: “Đúng là trùng hợp, hôm nay tôi đã đến Tiết phủ, hỏi ý Tiết phu nhân.”

Đàm Thị vừa từ tốn cắn hạt dưa vừa dỏng tai lên.

“Phu nhân, bà đoán xem thế nào, trùng hợp lắm đấy. Hôm nay An đại cô nương cũng đến Tiết phủ.”

Đàm Thị chợt ngồi thẳng, “Nó đến làm gì?”

Bà mối Trần ra dấu tay, làm như kể chuyện: “Lúc tôi đến thì đụng phải An đại cô nương rời đi. Nàng ta liếc tôi, chỉ nhìn không cười. Trời ạ, từ trước đến nay tôi không biết là An đại cô nương còn có vẻ mặt hung ác như vậy đấy.”

Thật hay giả thế, Đàm Thị kìm nén ngắt cơn kích động của bà mối Trần. Nhất định tiện nhân An Nhược Thần kia sẽ làm bộ, ở trước mặt người ngoài lúc nào cũng vờ đoan trang khôn khéo, bà mối Trần có thân phận gì chứ, đáng để tiện nhân An Nhược Thần kia trợn trừng à.

Bà mối Trần nói tiếp: “Tôi mới vào gặp Tiết phu nhân,, vội hỏi người vừa nãy có phải là đại cô nương An gia không, Tiết phu nhân cười một tiếng, cuối cùng lại chẳng đáp. Tôi mới hỏi có phải có chuyện gì không, Tiết phu nhân bảo không có gì hết.”

Đàm Thị nhíu mày. Bà mối Trần nhìn vẻ mặt bà ta, cười nói: “Phu nhân yên tâm, tôi với Tiết phu nhân qua lại không phải là ngày một ngày hai, tôi xin nói thẳng luôn, nghe nói An cô nương và An gia không hợp, chẳng lẽ là đến cản nhân duyên. Tiết phu nhân thở dài, vẫn nói không có chuyện gì. Tôi khuyên nhủ một phen, nói là nếu cao tăng đã chỉ điểm thì nên hoàn thành hôn sự này, nếu bị kẻ ác ngăn trở chỉ e là gây ra họa. Tôi nói rõ với Tiết phu nhân những điều phu nhân nói với tôi đấy. Tôi nói phu nhân nhìn An gia xem, lúc trước không đồng ý, kết quả tai họa liên tiếp xảy ra, giờ trong nhà muốn nghị hôn, lập tức chuyển vận rồi đấy thôi. Tôi thấy sắc mặt Tiết phu nhân giãn ra ngay lập tức, nom khá là xúc động.”

Đàm Thị nói: “Còn không phải à, chính là đạo lý này. Đây cũng không phải là nói lung tung.” Tuy những lời lúc trước nói với Tiết phu nhân là cái khó ló cái khôn, nhưng sau khi bà bày tỏ ý định muốn kết hôn với Tiết phu nhân, chuyện vui liên tiếp xảy ra, đến chính bà cũng cảm thấy nên là như thế. Hôm nay lại bị Tiết Thị lấn át, thế là càng quyết tâm gả An Nhược Hi vào Tiết gia hơn. “Ngươi lại nói xem, giờ ý của Tiết phu nhân với hôn sự này là thế nào?”

Bà mối Trần đáp: “Tiết phu nhân nói, ở ngoài quận đúng là có một cô nương rất thích hợp, thế nhưng gia cảnh không vừa ý lắm, có già có trẻ, chỉ sợ liên lụy. Tiết phu nhân rất lo đến lúc đó cô nương kia vào cửa còn phải đi qua đi lại. Phu nhân cũng biết đấy, tân nương lại mặt hoặc sau này thăm người thân, hay nếu nhà nàng ta xảy ra chuyện, nàng ta yêu cầu về thăm nhà mà không đồng ý thì có vẻ không hợp tình người lắm, nhưng nếu đồng ý thì lại không phải. Nếu sau này có nhiều yêu câu, Tiết phu nhân sợ không quản được. Ý của Tiết phu nhân là, cưới nương tử cho Tiết công tử là để đỡ vận cho Tiết công tử, chứ không muốn con dâu rời nhà, nếu lúc nào cũng có thể ở bên cạnh công tử mới là tốt. Lại y theo gia cảnh của cô nương kia, chỉ sợ lúc cầu hôn nhà nàng ta sẽ đòi hỏi nhiều. Tiết phu nhân có băn khoăn này nên đi bàn bạc với Tiết lão gia, nhưng Tiết lão gia tức giận vì lúc trước bị An lão gia từ chối. Tiết lão gia cảm thấy An lão gia không hề thật lòng muốn chuyện cưới xin này, nay chỉ vì trừ tà giải tai mới miễn cưỡng.”

Đàm Thị suy nghĩ rồi cũng đã rõ. Về sau Tiết gia đã tìm được người, nên không nhất thiết cứ là con gái bà thì mới được. Chỉ là cô nương ở ngoài quận kia chắc chắn kém xa nhị tiểu thư An gia nên Tiết phu nhân mới chần chừ như vậy, có điều Tiết lão gia không muốn đơn phương nhiệt tình nữa. Tệ nhất là, còn có một An Nhược Thần ở cạnh quạt gió thổi lửa. Nhất định tiện nhân kia đã biết hôm nay lão gia về phủ, nên mới tới Tiết gia thuyết phục.

Đàm Thị nói: “Tiết lão gia không tình nguyện, thế còn Tiết phú nhân có ý gì?”

Bà mối vội nói: “Tiết phu nhân bảo ngày mai tôi tới hỏi thăm, xem xem phía phu nhân có thể cho tin chính xác không, nếu là chắc chắn mười phần thì bà ấy sẽ lại đi khuyên Tiết lão gia. Tiết phu nhân cảm thấy hai nhà ở trong cùng một thành, gia cảnh tương đối, cũng coi như là môn đăng hộ đối. Sau này lui tới cũng chẳng phiền toái gì. Nhị cô nương vào cửa cũng có thể yên tâm bầu bạn với Tiết công tử, không cần quan tâm chuyện nhà.”

Đàm Thị vui mừng, xem ra An Nhược Thần đã đi một chuyến uổng công rồi, Tiết phu nhân một lòng vì con trai bảo bối, đâu dễ bị người ngoài tùy tiện xúi giục chứ. Đàm Thị bày tư thế: “Ý của lão gia nhà ta, ta đã nói qua với Tiết phu nhân rồi. Nhưng cuối cùng thế nào, cũng phải xem Tiết gia có đồng ý không mới phải, nếu không đến lúc đó lại nói là lão gia nhà ta mong mỏi được kết thân với nhà hắn, nhà hắn chẳng hề coi trọng gì, rồi lại nói ra nhiều lời khó nghe.”

“Vâng vâng.” Bà mối Trần đáp, “Phu nhân yên tâm, Tiết phu nhân nói là chuyện này do bà ấy làm chủ, chỉ cần An lão gia định xong chủ ý, nhất định bà ấy có thể thuyết phục được Tiết lão gia gật đầu. Dù sao mặt mũi nào có quan trọng bằng mạng của con trai. Chỉ là lần trước bị từ chối đã chọc tức Tiết lão gia, lúc này Tiết phu nhân mới không yên tâm, muốn có được tin chắc chắn.”

Đàm Thị thầm tính toán trong lòng, bảo bà mối chờ một lát. Bà đi tìm An Chi Phủ, nói chuyện này với ông ta, lại chỉ ra ý tứ trong lời của bà mối, lần nữa nhấn mạnh An Nhược Thần vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn muốn ngăn cản chuyện này.

An Chi Phủ uống nhiều mấy ly nên đã hơi say, nghe những lời này thì nổi giận đùng đùng, quát lên với Đàm Thị: “Nhất định phải thành cửa hôn này! Để tiện nhân An Nhược Thần nhìn rõ vào!”

An Chi Phủ đích thân đến thiên thính, nói với bà mối Trần là nếu Tiết gia còn muốn cửa hôn này thì mau nhanh chóng định đi. Nếu không bỏ qua cơ hội tốt này thì sẽ rất khó có lại đấy. Chuyện đầu tiên An Chi Phủ ông ta ra khỏi ngục làm chính là vì muốn con gái có được hôn sự tốt, xung hỉ đuổi xui. Nếu Tiết gia không có thành ý, trong vòng hai ngày không cho một lời chính xác thì ông ta cũng hết cách, đành phải tìm hôn sự khác.

Bà mối Trần nghe thế, vội lên tiếng đáp lại, ngay trong đêm đến Tiết gia báo tin.

Lúc bà mối Trần báo lại chuyện này với Tiết phu nhân, Tiết Tự Nhiên cũng đang ở trong viện tử của mình nghe thám tử báo cáo.

“Hộ vệ của An Nhược Thần giết một người, không biết thân phận?”

“Bây giờ trong nha môn cũng không biết người chết là ai. Nay đột nhiên xuất hiện, nói là người gặp thiếu niên chạy vặt trong tửu lâu Chiêu Phúc ấy, tên là Tề Chinh, ở ngoài quận. Nhưng Tề Chinh lại nói chưa từng gặp người này bao giờ. Người này dùng danh nghĩa nghĩa phụ của hắn dụ hắn đến hẻm tối, rồi đột nhiên ra tay muốn giết hắn với Lục bà tử. Đúng lúc vị quân gia tên Điền Khánh kia tới, thế là cứu bọn họ.”

“Nghĩa phụ của hắn là ai?”

“Vốn là gác cổng của sòng bạc Tụ Bảo, là người quen cũ của phu quân đã mất của Lục bà tử. Lúc ám đạo ở sòng bạc Tụ Bảo bị tra ra, quan phủ từng mở nắp quan tài khám nghiệm tử thi cho nghĩa phụ hắn, từ xương cốt tra ra lúc trước mất mạng do trúng độc, là bị sòng bạc hại chết.”

Tiết Tự Nhiên xoa cằm: “Có chuyện thế nữa à? Cuộc sống của An Nhược Thần thú vị thật đấy. Có lấy được ghi chép vụ án này không?”

Người nọ đưa bản ghi chép ra. Hắn quá rõ tính tình chủ tử, không điều tra chuyện này rõ ràng, đến lúc về bị hỏi không trả lời được, sẽ làm chủ tử mất hứng.

“Làm khá lắm.” Tiết Tự Nhiên nhận lấy bản ghi chép, không kịp đợi mà mở ra liền.

Thuộc hạ bình tĩnh nói: “Thiếu gia, thuốc cũng sắp lạnh rồi. Uống xong thuốc rồi nên ngủ thôi.”

Tiết Tự Nhiên nhướn mày lườm hắn, có chuyện mất hứng thế à?
Thuộc hạ lại tiếp tục bình tĩnh: “Phu nhân sẽ kiểm tra phòng.”

Tiết Tự Nhiên nghẹn lời. Bỗng có chút hâm mộ An Nhược Thần. Lúc nàng ta nghiên cứu ghi chép vụ án, chắc hẳn sẽ không có ai kiểm tra phòng hay giục đi ngủ đâu nhỉ?

Điền Khánh, Lư Chinh che chở xe ngựa của An Nhược Thần quay về lầu Tử Vân. Trên đường đi Lư Chính hỏi Điền Khánh: “Tề Chinh sao thế, đã nói gì với ngươi vậy?”

“Không có gì.” Điền Khánh cười một tiếng: “Tuổi còn nhỏ, sợ nên khóc tôi. Ta chỉ an ủi đệ ấy một lúc.”

“À.” Lư Chính không để tâm, không hỏi nữa.

Điền Khánh nhìn hắn rồi lại nhìn xe ngựa của An Nhược Thần, cũng không nhắc lại chuyện này.

Chương trước
Chương sau