Thanh Vân Đài – Chương 155

“Theo như bức tranh phủ của bộ Tứ cảnh đồ, tất cả chỗ này là manh mối liên quan đến ‘vịt’ mà chúng thuộc hạ tìm được.”

Trong thư phòng, Vệ Quyết lần lượt trải những cuộn thẻ tre ra bàn, “Có tất cả 7 ngôi làng nổi tiếng về vịt; có 4 ấp liên quan đến truyền thuyết về vịt; hàng quán chuyên bán vịt lại nhiều hơn nữa, chúng thuộc hạ chỉ liệt kê được 23 nhà; khoảng 6 nơi có địa hình giống vịt, có lẽ sẽ có thiếu sót vì bản đồ bị giới hạn, vài gò núi hồ nước không được vẽ vào; số còn lại không biết phải phân thế nào, tính theo lớn nhỏ thì có hơn trăm cột.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 154

Dạo gần đây Đông An vô cùng tấp nập, tiến độ xây lại Tiển Khâm Đài đã đi được hơn nửa, mệnh quan triều đình rồi thương nhân thương hộ, ai ai cũng đổ xô đến nơi này. Vào buổi sớm khi cổng thành vừa mở, dân chúng qua lại như thoi, đến nỗi Chương Đình muốn rời thành cũng phải dừng chân đợi dòng người bớt đông. Cũng may buồng xe rộng rãi thông thoáng, nếu không với bộ quan bào vừa dày vừa nặng hắn đang mặc trên người, kiểu gì cũng sẽ ướt sũng mồ hôi.

Một lúc sau đã đến đình Ngũ Lý, tùy tùng ngoài xe nhổm đầu nhìn một lúc, thấy trên đường có ba người cưỡi ngựa tiến đến, người ở giữa mặc giáp đỏ chính là Phong Nguyện, tùy tùng vội thưa: “Đại nhân, Phong Nguyên tướng quân đến rồi ạ.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 153

Nụ hôn lần này rất mãnh liệt, khác hẳn với mọi khi.

Hơi thở ấm áp hòa cùng tình cảm cuồng nhiệt cháy bỏng, thậm chí Thanh Duy còn chưa kịp tiếp đón đã nhanh chóng bị y tấn công, y duỗi tay ôm eo nàng, ép nàng phải lùi dần về phía sau, lùi tới mức suýt chạm vào cửa, khuỵu chân ngồi xuống giường.

Cái nóng ngày hè đã được đêm tối xua tan, cảm giác thanh mát bao trùm căn phòng, ấy thế nhưng hơi thở của y lại khơi lên một đợt sóng nhiệt.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 152

Tạ Dung Dữ nói: “Vãn bối và Tiểu Dã là…”

“Dừng.” Nhạc Ngư Thất ngắt lời, “Nếu cậu muốn nói mình và Tiểu Dã do trời xui đất khiến nên mới thành thân giả, sau đó dần dần quen nhau, rồi không hiểu sao lại từ từ động lòng thì dừng gấp, trên đường đi ta bị a đầu kia lải nhải đủ lắm rồi, hai đứa tưởng lừa ta dễ lắm hả? Nếu đã thành thân giả, cần gì phải diễn thật đến thế? Ngay hôm đầu tiên không chia giường ngủ là có vấn đề rồi.”

Tạ Dung Dữ ngẩn người, im lặng một lúc lâu rồi mới nói, “Nhạc tiền bối nói chí phải, đêm tân hôn không chia giường ngủ là lỗi tại vãn bối. Thực ra… vãn bối cứ tưởng mình cưới Thôi thị, nên đã bảo Đức Vinh kê thêm một chiếc giường nhỏ trong thư phòng.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 151

“Tư dinh của Khúc Bất Duy được che giấu rất kỹ, nhìn từ bên ngoài chỉ là một căn nhà bình thường, mà vị trí cũng rất xảo trá – nằm trên con đường tấp nập nhất Giang Lưu. Nếu không nhờ Tề đại nhân điều tra trước, có khi ta và sư phụ phải mất hơn nửa tháng mới tìm ra.”

Trên đường đến châu nha, Thanh Duy ngồi trong xe ngựa kể lại mọi chuyện trên đường đi với Tạ Dung Dữ.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 150

Trung tuần tháng Sáu, Lăng Xuyên bước vào thời điểm nóng nhất trong mùa, oi bức tới nỗi ve sầu ngừng cất tiếng, đứng đội nắng chưa đầy nửa khắc đã ướt sũng mồ hôi.

Bạch Tuyền tiễn nhóm quan sai rời khỏi dinh quan, lấy ra hai xâu tiền, “Chư vị vất vả quá, sáng nào cũng đem băng đến, đây là chút tâm ý của Trương đại nhân, chư vị cầm lấy dùng trà.”

Băng ở dinh quan sẽ được chu cấp theo lệ năm ngày một lần, nhưng người đang ở dinh quan gần đây lại là quan lớn trong kinh, vì để lấy lòng Trương Viễn Tụ mà Phủ doãn Đông An còn không tiếc tặng cả mực đỏ Thần Dương, thế thì vài phiến băng có đáng là bao, dĩ nhiên sẽ cung cấp mỗi ngày.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 149

Kinh đô, thành Tử Tiêu.

“Chương đại nhân, cẩn thận bậc thềm.”

Mưa vừa ngừng rơi, mặt trời chiếu rọi khắp kinh thành, Tào Côn Đức dẫn Chương Hạc Thư đến điện Nguyên Đức, thấy có vũng nước đọng chưa khô bèn lên tiếng nhắc nhở.

Ngày hôm trước là tiệc sinh nhật của Hoàng hậu, Chương Hạc Thư bận việc nên không thể tham dự, Triệu Sơ lập tức đặc biệt phê chuẩn cho Chương Hạc Thư được nghỉ hai ngày, cho phép ông ta vào cung thăm Hoàng hậu.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 148

“Còn sư phụ?” Thanh Duy hỏi, “Rốt cuộc những năm qua sư phụ đã đi đâu? Sư phụ theo ngự liễn của tiên đế hồi kinh, giữa đường bị cướp cũi tù, những chuyện này có phải là thật?”

Nhạc Ngư Thất không đáp, Tề Văn Bách trả lời: “Thật mà, chẳng qua vụ cướp xe ngục là do tiên đế sắp xếp.”

Ông giải thích: “Nếu Nhạc tiểu tướng quân đường hoàng hồi kinh cùng tiên đế, thứ chờ đợi ông ấy chính là màn thẩm vấn kéo dài bất tận, triều đình sẽ nghiêm khắc kết tội, như thế lấy đâu tự do? Chi bằng mượn cớ ‘cướp cũi tù’ để che giấu hành tung, nấp trong bóng tối âm thầm chờ đợi thời cơ.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 147

Bầu không khí yên ắng bao trùm cả căn phòng.

Một lúc sau, Tạ Dung Dữ mới cất tiếng: “Vậy là số tranh mà Doãn Tứ cô nương đưa đến Thuận An Các dưới danh nghĩa Sấu Thạch đã bị Sầm Tuyết Minh mua đi?”

Doãn Uyển gật đầu.

“Phụ thân ra đi biệt tăm tin tức, tiểu nữ không biết phải tìm ông ấy thế nào, cho tới tháng Chín năm ấy, Sầm Tuyết Minh đến tìm tiểu nữ. Ông ta nói ông ta biết tiểu nữ là Sấu Thạch, mua tranh của tiểu nữ ở Thuận An Các cốt để chờ tiểu nữ đi lấy tiền thì sẽ gặp mặt. Chính ông ta nói cha đã dùng bức Tứ cảnh đồ để đổi lấy suất lên Tiển Khâm Đài, ông ta còn nói…”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 146

Vệ quân kinh thành đang đi tuần quanh lều, Nhạc Ngư Thất không tiện nán lại lâu, nhanh chóng lách ra ngoài.

Nhưng ông không đi xa mà chờ trên một gốc cây gần đó, đợi tới tận sáng hôm sau khi vệ quân đã rút lui, Nhạc Ngư Thất lại tiến vào lều, song Thẩm Lan đã chết.

Tiển Khâm Đài sập quá đột ngột bất ngờ, nhẽ ra sĩ tử may mắn sống sót phải nên được dốc lòng cứu chữa, nhưng bây giờ lại có người bị độc hại chết, Nhạc Ngư Thất dấy lên rất nhiều nghi vấn. Ông nhanh chóng đến tìm Tề Văn Bách, cùng điều tra cái chết của Thẩm Lan, mặt khác, để hoàn thành tâm nguyện của Thẩm Lan, ông quyết định sẽ đi tìm cô con gái mà Thẩm Lan đã nhắc.

(more…)