Thanh Vân Đài – Chương 105

“Người này chính là con nuôi của tướng quân Nhạc Xung – Nhạc Ngư Thất.”

Thanh Duy há miệng, lại chẳng thốt nổi bất cứ lời nào.

Bao năm nay nàng vẫn luôn tìm kiếm sư phụ.

Hai tháng sau khi Tiển Khâm Đài sập, triều đình còn chưa hạ lệnh truy nã mà ở bên ngoài đã phong thanh tin đồn bắt hết gia quyến của Ôn thị, đúng lúc này, Nhạc Ngư Thất lại tự thú với Chiêu Hóa đế.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 104

Ngọn lửa trong hang đá cháy khá yếu.

Ánh mắt Tạ Dung Dữ thoáng đông cứng trong một khoảnh khắc, rồi từ từ nhắm lại.

Tận mắt y chứng kiến đài cao hoàn thành, chứa đựng tấm lòng son sắt của biết bao sĩ tử tướng sĩ đã qua đời, lẽ ra không nên lem luốc bẩn thỉu, sao lại… sao lại có thể đem ra mà mua bán?

Nhưng Tạ Dung Dữ biết lời ông Cát nói là thật, vì Phương Lưu thực sự đã chết dưới Tiển Khâm Đài.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 103

Có một hang động nằm cạnh con suối trên sườn núi, vén lớp dây leo che phủ lên, một con đường sâu hút xuất hiện, đi tới cuối cứ tưởng là gặp ngõ cụt, nhưng khi ấn vào chỗ nhô ra trên vách đá, một cánh cửa đá từ từ hạ xuống, thạch thất rộng rãi xuất hiện ngay trước mắt.

Thạch thất này được các thợ săn xây dựng trong thời kỳ loạn lạc, dùng để trốn mãnh thú trên núi, về sau bị sơn tặc núi Trúc Cố chiếm làm riêng. Sơn tặc chết quá đột ngột, nơi đây biến thành chỗ ẩn thân của ông Cát và nhóc Cát.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 102

Nhưng ngay khoảnh khắc con ma xám vừa nhảy lên, Huyền Ưng vệ đang mai phục đồng loạt kéo dây thừng, giữa màn đêm, một tấm lưới khổng lồ xuất hiện trên không trung.

Cùng lúc đó, Diệp Tú nhi vùng ra khỏi Thanh Duy, hét toáng: “Nhóc Cát, mau chạy đi!”

Kỳ thực ngay vào lúc tấm lưới vừa giăng, con ma xám đã kịp nhận ra điểm bất ổn, mũi chân điểm vào thân cây, nảy người lên lộn ngược lại, giơ tay chụp lấy một cành cây rồi tung mình lên ngọn cây bên cạnh.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 101

Bóng tối bao trùm đường núi, Diệp Tú nhi lần bước dọc theo đường mòn lên núi.

Gió đêm át mất tiếng bước chân nàng, đèn lồng trong tay tựa đốm lửa xanh lét, và dưới nhúm sáng leo lắt ấy, cây đổ bóng rậm rạp chẳng khác gì móng quỷ ghê rợn, thế mà lạ thay, một tiểu cô nương như nàng ấy đi giữa núi rừng lại không hề sợ hãi, như thể đã quá đỗi quen thuộc với con đường này, bước chân rảo nhanh đầy lo lắng.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 100

“Lấy về rồi?” Thanh Duy ngạc nhiên.

Tạ Dung Dữ mở chiếc hộp gỗ ở trên bàn ra, bên trong đựng vài miếng gì đó màu trắng.

“Hải phiêu tiêu*.” Tạ Dung Dữ nói, “Chuyện trị cầm máu hoặc chữa ngoại thương. Dù không phải dược liệu gì quý giá nhưng thứ này chỉ ở ngoài biển, thành thử Diệp Tú nhi khó mà tìm mua được ở Lăng Xuyên.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 099

Tạ Dung Dữ im lặng rất lâu, đoạn đứng dậy, không nói không rằng kéo cửa ra.

Triêu Thiên ân cần xách mấy xô nước nóng đi vào, đổ đầy thùng nước tắm, trước khi lui ra còn nói: “Công tử, thuộc hạ chờ ngoài hành lang, cần việc gì cứ gọi ạ.”

Phòng chữ Thiên ở Vân Khứ Lâu có bố cục không khác phòng ngủ ở Giang gia là bao, gian phụ nằm hai bên và phòng chính được nối thông nhau, Khưu Mậu đi rồi, Tạ Dung Dữ cũng không khách khí mà biến gian phụ thành phòng tắm.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 098

Thanh Duy nghĩ hoài chẳng ra.

Làm gì có chuyện bỏ chạy được, toàn bộ Thượng Khê đã bị phong tỏa, ngay đến nàng còn khó chạy thoát huống hồ là Diệp Tú nhi.

Có điều nàng là người nóng tính, nghĩ tới chuyện gì là phải làm ngay, sợ chậm trễ sẽ bỏ lỡ thời cơ.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 097

Câu nói đó nghe khá là vô lễ.

Nhưng Tả Kiêu vệ phụng thánh lệnh đến Thượng Khê bắt ma, hay nói cách khác, bọn họ mang danh khâm sai trong người, bây giờ ma đã tẩu thoát, kiểm tra xe ngựa cũng chỉ là để xác định tung tích của nó mà thôi.

Nói đoạn, Ngũ Thông định ra lệnh cho Tả Kiêu vệ đi lên kiểm tra xe ngựa, nhưng Tạ Dung Dữ lập tức sầm mặt: “Sao, Ngũ hiệu úy đang nghi ngờ bổn vương?”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 096

Chiêu đầu bất thành, Thanh Duy lập tức đổi động tác. Nàng không có vũ khí nào khác ngoài nhuyễn ngọc kiếm, thế là khum tay thành móng vuốt, đánh úp vào cổ của người nọ.

Buồng xe tối mù không một ánh sáng, không có Huyền Ưng vệ lái xe, tuấn mã chẳng phân rõ phương hướng, cứ chạy lung tung trong núi hoang.

(more…)