Thanh Vân Đài – Chương 170

Huyền Ưng vệ hành động rất nhanh, trước khi mây chiều phủ kín chân trời, bọn họ đã xác định được khái quát vị trí chôn giấu bằng chứng.

Đã ba năm trôi qua kể từ khi vụ nổ núi gây ra sạt lở, trên sườn núi đã có thảm thực vật mới, may là khu mỏ vốn hoang vu, độ khó khai quật không quá lớn, Tạ Dung Dữ chỉ vừa phân công nhân thủ thì một Huyền Ưng vệ đã tiến đến bẩm báo: “Bẩm Ngu hầu, Phong tướng quân đã dẫn binh đến rồi.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 169

“Chết rồi? Sao lại chết?”

Thạch Lương không có kẻ thù, ba năm trước, cả Khúc Bất Duy lẫn Phong Nguyên còn không hề nghi ngờ hắn ta, theo lí đấy thì làm gì có ai sát hại hắn.

“Đợi mãi mà không thấy Thạch Điển bạc đến, chúng hạ quan bèn rời trấn tìm y, sau đó phát hiện xác chết của y trong một sơn cốc, có lẽ là lúc vào núi bị trượt chân rơi xuống… nên ngã chết.”

Ngã chết?

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 168

“Tên kia, ngươi tới đây, ngồi xuống… Ngồi cho vững vào.”

Sáng ngày hôm sau khi thái dương vừa ló dạng, một nhóm người đang bước đi trên đường núi dưới khu mỏ.

Sợ mỏi chân, Khúc Mậu chỉ mới đi chưa tới một khắc đã gọi một gia tướng tới, nằm sấp trên lưng hắn rồi vỗ vào vai, “Được rồi, đi tiếp thôi.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 167

Tạ Dung Dữ trầm ngâm một lúc, hỏi: “Bao giờ Vệ Quyết mới tới?”

“Hiện Vệ đại nhân đã ở ngoài núi, sáng sớm mai sẽ tới nơi.” Kỳ Minh đáp.

Tạ Dung Dữ “ừ” một tiếng, sai một Huyền Ưng vệ: “Mời Lưu Chưởng sứ và Đào lại đến đây.”

Huyền Ưng vệ đáp vâng, rời khỏi phòng một lúc rồi quay trở lại bẩm báo, “Bẩm Ngu hầu, Lưu Chưởng sứ và Đào lại đã về thị trấn rồi.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 166

Tạ Dung Dữ gật đầu, ngồi vào bàn.

Từng con chữ rõ ràng đều đặn hiện lên trên giấy trắng, chỉ chốc lát đã viết kín năm trang.

Ghi rằng ở Trung Châu có một người bán hàng rong tên Mông Tứ, ấy nhưng tứ cô vô thân, lại điên điên khùng khùng nên phải sống lay lắt đầu đường xó chợ. Vào năm Chiêu Hóa thứ mười hai, hắn trộm ngọc bội của một phú ông, bị kiện lên công đường, vốn dĩ chỉ là án trộm cắp, chỉ cần trả lại tang vật, chịu đánh một trận là xem như khép án. Chẳng ngờ tên Mông Tứ không những không nhận tội mà còn đập vỡ ngọc bội trước mặt phú ông, chửi bới om sòm trên công đường, suýt mắng cả Quan gia trong kinh thành, quan phủ đành trị nặng, đổi phạt roi thành lưu đày, mà địa điểm lưu đày là Chi Khê huyện Lăng Xuyên.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 165

Căn phòng lập tức trở nên im lìm đến đáng sợ.

Vở kịch che giấu chỉ mới cất câu đầu tiên thì đã bị Tạ Dung Dữ hạ màn.

Nhạc Ngư Thất thoáng im lặng, rồi đột nhiên xoay mặt đi, quát lớn Thanh Duy: “Con cũng thật là, khăng khăng trộm hồ sơ đã đành, lại còn dám thu hút chú ý dắt đám lính kia chạy một vòng trong núi, không biết vừa phải gì sất! Ha, giờ bị thương còn dám kéo ta vào hùa theo con giấu giếm, ta nói con biết, đừng có mơ, ta chắc chắn không bao giờ tiếp tay cho con! Thật là quá đáng, con có biết điện hạ nhà con lo lắng thế nào không hả? Dung Dữ, cậu nói với nó đi!”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 164

Sau lưng vọng đến tiếng truy binh rượt đuổi, Thanh Duy sốt ruột nói: “Đi mau.” Rồi nàng nhảy xuống đồi, để lộ vị trí của mình trong phạm vi của truy binh.

Bóng đêm mịt mùng, vị trí hiện tại của nàng là con đường phủ cát trong núi, dọc theo đó thông với đường ngoài núi, giữa núi cũng có lối mòn ngang dọc, chạy về bên phải sẽ tới sở quan của quan binh giám sát khu mỏ, còn đường bên trái không thể tới, bởi đó là hướng con ngựa đã chở Phong Nguyên đi.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 163

Màn đêm buông, toàn khu mỏ chìm trong tĩnh lặng, độc một ngọn đèn lẻ loi treo giữa vùng núi mênh mông, đội ngũ của Phong Nguyên đang thẩm vấn tội phạm nơi này.

Thanh Duy thay y phục dạ hành, náu mình sau gốc cây gỗ lớn, nhìn từ xa, cả một doanh trại lại lại chỉ có vài căn lều. Lều nằm rải rác mặt ngoài, có vệ binh canh gác trước mỗi căn lều, bàn ghế được đặt ở khoảng đất trống trước mặt, hai tội phạm sẽ bị thẩm vấn cùng lúc, mỗi lần thẩm vấn mất thời gian từ một chung trà cho tới một nén nhang. Những phạm nhân chưa bị thẩm vấn sẽ chờ ở góc Tây Bắc, được đội ngũ của Phong Nguyên canh giữ. Thanh Duy đếm sơ sơ, có hơn một trăm phạm nhân, xem ra Phong Nguyên phải thẩm vấn cả đêm rồi.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 162

“Tướng quân, đi lên núi theo con đường này sẽ đến trấn Chi Khê, nếu không vào trấn thì phải đi vòng đường núi bên phải, lộ trình nhanh hơn, chỉ mất hai ngày là vào được trong núi.”

Sáng sớm hôm ấy, vốn dĩ Lưu Chưởng sứ và Đào lại theo Huyền Ưng Ti vào mỏ, nhưng giữa chừng nghe báo Phong Nguyên tướng quân tới nên lật đật xuống núi đón tiếp.

Dưới núi cờ bay phấp phới, mấy trăm quân lính kỉ luật nghiêm minh xếp hàng dài, Phong Nguyên ngồi trên ngựa cao, hỏi một câu như là bâng quơ: “Tiểu Chiêu vương mới đến thị trấn hôm qua à?”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 161

“… Đi xuống núi là đến đường thẳng, bên trái có bốn nhà nằm rải rác ở bốn góc hình vuông, bên phải có ba nhà đều nằm một bên đường…”

Quay về nhà nghỉ, Tạ Dung Dữ lấy bút chấm mực, Thanh Duy thuật lại vị trí đường đi và nhà ở đã nhìn thấy.

(more…)