Thanh Vân Đài – Chương 125

Không gian trong màn lặng như tờ.

Bàn tay ấm áp vòng ra sau lưng nàng, chiếc hôn ở mắt dần di chuyển xuống, tựa làn gió mát trong đêm, dịu dàng lướt qua chóp mũi, hai má rồi dừng lại trên môi.

Không vào sâu thêm.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 124

“Bẩm công tử, canh sâm đã xong rồi ạ.”

Tiếng của Đức Vinh đưa đến từ ngoài phòng.

“Đem vào đi.” Một lúc sau, Tạ Dung Dữ đáp.

Đức Vinh vâng dạ, mắt nhìn thẳng đẩy cửa đi vào, đặt canh lên bàn, không dám nhìn vào trong buồng ngủ.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 123

Giờ Hợi, Tạ Dung Dữ bước ra khỏi thư phòng, Đức Vinh đi lên đón: “Công tử.”

Tạ Dung Dữ ừ một tiếng, “Tiểu Dã đâu?”

Đức Vinh theo chân Tạ Dung Dữ quay về Phất Nhai Các, “Vừa về cuối giờ Tuất, tiểu nhân hỏi thiếu phu nhân có muốn dùng bữa tối không, thiếu phu nhân lại bảo không.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 122

Thanh Duy rời khỏi phòng thuốc, rảo bước đi ra ngoài trang viên.

Từng đến Đông An một lần, nàng vẫn nhớ ở quanh đây có hiệu thuốc nào. Nắm chặt toa thuốc, trong lòng Thanh Duy dần dà nảy sinh bao hoài nghi, rõ ràng chén thuốc ấy có vị ngọt, tại sao đại phu lại nói đắng? Lẽ nào đại phu cố ý giấu diếm nàng, muốn nàng làm hại quan nhân?

Song, vừa đi tới tiền trang thì bỗng nghe thấy tiếng trách móc vọng đến.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 121

Câu nói cuối cùng Tôn Nghị Niên trước khi chết là: Không được… đi.

Nhưng ông ta chưa kịp nói rốt cuộc là không được đi đâu.

Lý thị và Dư Hạm đưa mắt nhìn nhau, cùng lắc đầu: “Bẩm vương gia, dân phụ không biết.”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 120

“Ta… ta hại chết Trù Trù bao giờ hả?” Lý thị tái mét mặt mày, “Con nhỏ Trù Trù có tính trộm vặt, nhiều lần trộm đồ trong nhà ta, ta đã muốn xử nó từ một năm trước rồi, từng nói qua với lão gia vài lần, nhưng lão gia cứ gạt phăng bảo chuyện nhỏ. Lão gia bảo ta rời đi mà giữ lại con chuột to như thế ở trong nhà à?! Nếu không có ta để mắt, chẳng phải đồ trong nhà sẽ bị cuỗm mất à? Sao không được xử lý nó hả! Ai mà ngờ… ai mà ngờ nó lại chết…”

Dư Hạm hừ lạnh, “Bà còn chống chế á! Lão gia đã nói với ta rồi, nói bà muốn xử lý Trù Trù, nhưng ông ấy không muốn làm hại tính mạng người ta, song không lay chuyển được bà nên mới phải tới chỗ ta trốn ít hôm. Ai dè bà lại độc ác đến vậy, gọi ma quỷ tới, còn hại chết Trù Trù!”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 119

Lý thị – phu nhân của Tôn Nghị Niên thực sự rất cứng đầu, dù Chương Lộc Chi đã thẩm vấn bà ta mấy bận, không lần nào bà ta chịu tiết lộ nửa chữ về núi Trúc Cố. Để bà ta ở chung với Dư Hạm là ý của Tạ Dung Dữ, hai người họ không hợp nhau, trái ý một phát là gây gổ om sòm, Tạ Dung Dữ dặn người ở Lạc Hà Viện ghi chép toàn bộ nội dung bọn họ cãi nhau, quả nhiên chưa tới hai hôm đã tìm được không ít manh mối.

Một lúc sau, Thanh Duy dẫn Lý thị và Dư Hạm đến.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 118

Chương Lộc Chi hỏi: “Cách của hắn ta là gì?”

“Thảo dân không hỏi, mà y cũng không nói.” Tưởng Vạn Khiêm đáp, “Y chỉ dặn thảo dân từ nay trở đi đừng nói xấu Tôn đại nhân nữa…”

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 117

Ngày hôm sau, tại nha phủ Đông An.

“Phương Lưu thi nhiều lần không đậu, còn ông lại đã già, không đợi nổi nữa, vì để con đường làm quan của cậu ta được rộng mở, nhà cửa thêm vẻ vang mà ông không tiếc chi tiền bạc, mua một suất lên Tiển Khâm Đài cho cậu ta đúng không?!”

Trên công đường, Chương Lộc Chi nhìn chằm chằm Tưởng Vạn Khiêm quát hỏi.

(more…)

Thanh Vân Đài – Chương 116

Tiểu Dã cô nương… của ta?

“Của ta” là ý gì?

Trong chớp mắt đầu óc Thanh Duy trở nên trống rỗng, ngón tay luống cuống siết chặt tấm chăn, muốn phản bác nhưng ánh mắt Tạ Dung Dữ lại quá bình tĩnh, thể như xưng hô ấy chẳng có gì bất ổn, chỉ buột miệng thốt ra hai chữ “của ta” mà thôi, âu bởi lẽ hai người thân thiết quá mà.

(more…)